Quán cũ về chiều thưa vắng khách, bản nhạc không lời du dương dễ khiến con người ta muốn chìm vào một giấc ngủ sâu. Nếu như là mọi khi, cô sẽ nhẹ nhàng đặt đầu mình tựa vào vai anh, miên man theo bản nhạc rồi từ từ nhắm mắt, với cô đó từng là giây phút bình yên và hạnh phúc nhất.
- Có anh trong giấc mơ của em không?
- Có – Cô tinh nghịch đáp lại - em mơ thấy hai đứa mình cưới nhau, có rất nhiều người đến dự, và trông chúng ta thật hạnh phúc.
- Rồi có lẽ ngày mai, em sẽ mơ thấy chúng mình có những đứa con bụ bẫm – Anh khẽ cười, vì có lẽ đó cũng là giấc mơ mà anh muốn thấy nó trở thành hiện thực.
Còn hôm nay, vẫn quán cũ, vẫn bài nhạc quen, vẫn anh và cô ngồi đó, nhưng đôi mắt cô hôm nay đã chẳng còn hiện lên sự tinh nghịch, nhí nhảnh như ngày nào. Nó phảng phất một nỗi buồn xa xăm. Cô thở dài nhìn anh đang cố gắng làm nốt công việc trên chiếc laptop màu đen trước mặt, anh không biết, hôm nay, cô có chút khác so với mọi ngày.
- Em sao vậy? Em thở dài lần thứ 5 rồi đấy. Anh hỏi cô nhưng những ngón tay vẫn chưa rời bàn phím.
- Em không sao. Anh làm việc tiếp đi.
- Em giận vì anh vẫn làm việc trong khi hẹn hò với em hả? Anh xin lỗi, dạo này anh hơn bận.
- Không sao mà, đợi khi nào làm xong, em có chuyện quan trọng muốn nói với anh.
Cô nở một nụ cười gượng gạo, cố tránh ánh mắt anh đang nhìn cô dò hỏi, cô nhìn về phía ngoài cửa sổ, nắng chiều vẫn đẹp như mọi khi, mà sao hôm nay, nhìn nó cô chỉ thấy nỗi buồn của mình như sâu thêm một chút vào đáy lòng. Còn anh, anh lại tiếp tục với công việc còn dở dang.
Lần này, không đợi tay anh dừng lại, không đợi mặt anh ngẩng lên nhìn cô, cô khẽ nhắm mắt, nói thật nhanh:
- Anh à, chúng mình chia tay nhé.
- Những ngón tay anh chững lại, anh ngước lên, mỉm cười nói:
- Giận anh thì cũng đừng đùa thế nhé.
- Em không đùa, chúng ta chia tay đi – Cô nói nhỏ nhưng đầy cương quyết.
Anh nhìn cô, giờ thì anh đã nhận ra, cô khác với mọi ngày, có chút u buồn, có chút thiếu sức sống và…có một chút xa lạ. Anh đóng chiếc laptop, vẫn phong cách bình tĩnh như mọi ngày, anh nhẹ nhàng hỏi:
- Em sao vậy? Sao lại nói câu đó ở đây?
- Vì em muốn chia tay anh.
- Sao lại chia tay? Em điên à? – Lúc này anh đã biết, đây không phải là một chuyện đùa vì anh hiểu với vẻ mặt kia, người yêu anh đang thật sự nghiêm túc.
- Vậy lý do là gì? Vì anh vô tâm với em hay là…
- Không, không phải thế.
- Vậy thì là vì cái gì?
Anh chờ đợi một câu trả lời từ cô, còn cô chỉ biết im lặng. Dù cô đã chuẩn bị từ trước rất nhiều lý do, vì cô không tốt, vì cô hết yêu anh, vì anh và cô không hợp nhau, vì cô muốn chú tâm vào công việc và học hành chứ yêu đương giờ không phải là lúc… Nhiều lý do lắm, nhưng giờ đối diện với anh, cô lại chằng thể thốt lên được một lý do nào cả.
- Em nói gì đi chứ? Đừng bắt anh phải đợi một câu trả lời, anh sẽ không chia tay em nếu không có một lý do nào cả.
- Nếu có lý do, anh sẽ chia tay em phải không? Vậy em sẽ nói, em chưa bao giờ thật sự yêu anh cả. Em nói em yêu anh, chẳng qua là vì… - cô ngập ngừng – là vì điều gì chắc anh cũng đã biết.
Cô ngoảnh mặt đi, lấy tay khẽ vén tóc, thật ra đó cũng chỉ là cách mà cô vẫn thường làm để che đi những giọt nước mắt đã rơi. Mắt anh khẽ cụp xuống, lưng anh ngả ra sau dựa vào thành ghế. Anh biết điều cô đang nhắc đến là gì. Đó là tiền.
Nếu như cô nghèo, gia đình túng thiếu, ba mẹ cô người thì bệnh, người bán hàng rong ở ngoài đường, thì gia đình anh lại khác. Anh là giám đốc của một công ty có tiếng trong thành phố, gia đình anh sống trong khu biệt thự cao cấp ở Sài Gòn. Anh là mẫu đàn ông mà biết bao cô gái mơ ước lấy làm chồng. Cô tuy xinh đẹp, giỏi giang, nhưng xét về gia thế, thì rõ ràng chẳng có chút nào xứng với anh. Gia đình anh, bạn bè anh có xì xào về chuyện cô yêu anh chỉ vì tiền, anh nghe nhưng cũng chỉ để ngoài tai, với anh, chỉ cần anh yêu cô, cô yêu anh là đủ. Vậy mà giờ đây, người con gái trước mặt anh lại vô tình thừa nhận, cô ấy yêu anh chỉ vì tiền.
- Em nói dối – Anh dường như chưa thể tin vào sự thật đang diễn ra.
- Em không nói dối. Em yêu anh, muốn làm vợ anh chẳng qua cũng chỉ vì gia tài mà anh đang có. Em cũng muốn con em về sau được sống trong giàu sang, sung túc. Đó là tất cả những gì em từng muốn.
- Giờ em không cần tiền nữa sao? – Anh cay đắng hỏi cô.
- Cần, nhưng em chán cái trò chơi này rồi. Em cũng đâu thể lừa được anh mãi, sớm muộn gì anh cũng sẽ thấy được bộ mặt thật của em thôi.
- Thì ra là một trò chơi à – Anh khẽ nhếch mép cười – Anh thật sự không ngờ người con gái anh yêu lại chỉ coi tình yêu là một trò chơi.
- Xin lỗi, giờ chúng ta đường ai nấy đi rồi, hãy coi như, anh chưa ao giờ gặp em.
Nói rồi, cô quay mặt bước đi, rời khỏi quán, còn anh vẫn sững sờ ngồi lại. Mọi thứ đến quá nhanh, anh không thể nào chấp nhận được. Anh chỉ mong ai đó nói với anh rằng đây chỉ là một giấc mơ, không phải là sự thật…Nhưng thực tế vẫn hiện lên trước mắt anh, cô ấy đi thật rồi...
Từ đó về sau, anh không còn gặp người con gái ấy nữa, có lẽ cũng là do ý trời, dù sao gặp lại cũng chẳng để làm gì. Anh hận cô, người con gái ấy đã cướp đi trái tim anh và cướp đi cả thứ niềm tin của anh vào thứ gọi là tình yêu. Ba tháng sau, anh cưới một người con gái khác làm vợ. Anh không yêu cô gái ấy, nhưng cô gái ấy là người mà mẹ anh cần. Một người xinh đẹp, sắc sảo và giàu có, rất môn đăng hậu đối với anh. Cuộc sống với anh bây giờ mà nói, ngột ngạt đến khó thở, anh chỉ muốn bung mình thoát ra khỏi nó nhưng càng cố gắng thoát ra chỉ càng thấy đớn đau như bị hàng trăn sợi dây thít lại. Chung sống với người mình không yêu thật ra chỉ đem lại những vết thương lòng.
Một ngày được nghỉ việc sớm ở công ty, anh buồn bã trở về nhà – nơi mà với anh chỉ còn có những trách nhiệm nặng nề chứ chẳng hề có tình yêu. Khi những bước chân anh chậm rãi từ từ đặt lên từng bậc của cầu thang, anh bỗng giật mình khi tên của người yêu cũ của anh được nhắc đến trong câu chuyện mà mẹ anh đang nói với ba anh trong căn phòng trước mặt.
Con bé Vy đó, thật không thân biết phận gì cả, nó nghĩ sao có thể cưới được thằng Huy làm chồng trong khi chỉ là cái đứa nghèo xác nghèo xơ. Đã vậy lại còn ương bướng, tôi gặp riêng nó mấy lần, bảo nó mau chóng rời xa thằng Huy mà nó nhất quyết không chịu, cứ nói là “cháu thật sự yêu anh ấy, mong bác hiểu cho”. Phải đợi đến khi tôi thuê người đến dọa ba mẹ nó ở nhà, nó mới chịu chia tay và hứa không bao giờ đến tìm gặp thằng Huy nữa. Cưới con nhỏ nó về, thằng Huy nhà mình làm sao tiến thân được, đã vậy còn có mặt mũi nào mà nhìn hàng xóm, bạn bè nữa chứ,… May mà giờ mọi chuyện cũng đã ổn.
Anh không nghe được gì thêm nữa, vì mọi thứ đã vỡ nát ngay trước mặt anh rồi. Quay cuồng, sụp đổ, anh chạy thật nhanh ra ngoài, anh nhất định phải đi tìm cô…Nhưng mà, anh đã để cô đi rồi, cô không còn chờ anh nữa, không còn thuộc về anh nữa, anh biết tìm cô ở đâu…
Ngày hôm ấy, khi rời đi cô đã khóc thật nhiều, nhưng anh vẫn không đuổi theo, vì có một điều anh không biết, cô ấy thật sự đã yêu anh…
-
Blogger Comment
-
Facebook Comment
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)


0 nhận xét :
Đăng nhận xét