Con muốn nói MẸ YÊU!

Khi mới sinh ra, đứa trẻ nào cũng cất tiếng khóc chào đời. Nghe bố nó kể lại ngày nó sinh ra đời nó cũng khóc to lắm, có lẽ đó là tiếng khóc để cảm ơn cuộc đời đã cho nó được sống trong cái kiếp làm người này, có lẽ đó là tiếng khóc trong niềm hạnh phúc, vui sướng.
Đã từ lâu rồi, nó không bao giờ biết nói câu" Mẹ", " Con yêu mẹ". Khác với những đứa trẻ khác, những lúc gặp chuyện gì, những lúc cắt vào tay, những lúc đau đớn nó chỉ biết kêu " Bố ơi! con đau quá" hoặc " Ối bố ơi" hoặc nó cố gắng không kêu, cố gắng chịu đựng nỗi đau tâm hồn và thể xác bởi nó biết trong cuộc đời nó chỉ còn người bố thân yêu nhất, người bố đã " Gà trống nuôi con" từ khi nó mới 5 tuổi, bố là người mà nó yêu thương, trân trọng và là người luôn bên nó mỗi khi nó gặp chuyện buồn trong học tập, trong mối quan hệ bạn bè, trong chuyện tình cảm, trong mọi chuyện.
Tuy nó có người bố tâm lí, tình cảm và quan tâm nó hết mực như vậy nhưng có đôi lúc nó vẫn thấy man mác buồn khi bạn bè nói chuyện về mẹ hay những lúc nó ngồi lặng yên một mình, những lúc bố nó đi làm về muộn, những bữa cơm còn dư một chiếc ghế...
Nó đau lắm, nó tức giận lắm, nó hận người mẹ đã sinh ra nó, cho nó được sống trong cuộc đời nhưng lại không bên nó những lúc nó cần, người mẹ đã bỏ rơi hai bố con nó khi nó còn quá nhỏ. Cái buổi chiều nhạt nắng đó, bố mẹ nó cãi nhau một trận lớn, mẹ nó đưa cho bố nó tờ giấy gì đó để bố nó kí vào, trong kí ức về người mẹ của nó chỉ có vậy.
Chắc chẳng bao giờ nó quên được cái ngày đó, cái ngày nó chính thức mất đi một nửa tình cảm huyết mủ thiêng liêng, nó luôn nghĩ rằng chắc mẹ không yêu  nó, không muốn sống cùng bố con nó, mẹ ghét nó thì phải.
Năm tháng dần trôi đi, đến bây giờ nó đã trưởng thành, một cô gái thân hình nhỏ bé, thanh mảnh nhưng nghị lực và tràn đầy sức sống. Còn bố nó đã già đi, đầu bố nó tóc bạc sắp tương đương tóc xanh, khuôn mặt bố đầy nếp nhăn mỗi khi bố cười. Nó cũng cảm nhận được bố nó thương nó đến chừng nào khi ở vậy nuôi nó mà không tái hôn, ngày bé nó nhất quyết không cho bố nó lấy người khác nhưng khi nó lớn nó cũng nhiều lần khuyên bố nó tái hôn nhưng có lẽ vì bố nó yêu nó quá nhiều, không muốn nó bị tổn thương, muốn bù đắp tình cảm cho nó, nó hiểu.
Ngày nhỏ đến lúc nó hết cấp 3, chưa lúc nào nó tha thứ cho mẹ, nó luôn hận mẹ và chẳng bao giờ nhắc đến người mẹ vô tâm đó cả, nó còn coi mẹ là kẻ thù của nó, nó chưa bao giờ tìm hiểu xem tại sao mẹ nó phải bỏ nó mà đi, nó cũng không thèm quan tâm nữa.

Còn bây giờ nó đã lớn, đã là một người trưởng thành, nó đi học đại học xa nhà, xa bố, nó nhớ nhà lắm, thương bố nó lắm. Nhiều lúc nó ước " giá như mẹ về bên bố, sống cùng bố lúc tuổi già, cả nhà lại vui vẻ như xưa", cả lẽ nó đã tha thứ cho mẹ nó? không đúng, nó chỉ không muốn bố nó bớt buồn thôi, nó tự phủ nhận thế. Nhưng có lẽ không phải nó phủ nhận mà đó là sự thật, nó luôn muốn mẹ nó quay về, luôn muốn được mẹ ôm vào lòng, luôn muốn cả nhà ăn cơm cùng nhau, cùng nói chuyện vui, nó còn muốn được bố mẹ dắt đi công viên như ngày xưa, mua cho nó nhiều bim bim và đồ chơi.
Giờ đây, nó nhận ra một điều: Dù mẹ có rời xa và không bên nó lúc nó cần nhưng nó biết mẹ luôn dõi theo nó, luôn quan tâm nó, mẹ dù có thế nào đi nữa thì mẹ vẫn là mẹ, và nó cần mẹ nó ngay bây giờ. Nó đã tha thứ cho mẹ rồi sao mẹ không về với nó đi!, nó tự hỏi " có khi nào mẹ nhớ tới bố con nó, có khi nào mẹ nó muốn về với gia đình không?". Nó lớn rồi nên nó hiểu mọi chuyện, nó cũng hiểu một phần nào lí do mẹ nó đi, nhưng nó yêu cả hai bố mẹ nó nhiều lắm. Nó nhớ mẹ, nó cần mẹ, nó chỉ cần mẹ quay lại với nó thôi, nó bỏ qua hết, nó muốn mẹ về bên nó để nó được nói tiếng " Mẹ yêu" mà 16 năm qua nó không nói ra được, nó dấu kín trong sâu thẳm con tim bị tổn thương kia. Nếu bây giờ được gặp lại mẹ, dù mẹ có thế nào chăng nữa nó vẫn cứ nhảy chồm lên mẹ, ôm mẹ nó thật chặt, hôn mẹ nó thật nhiều như ngày xưa đó để  mẹ nó biết nó yêu mẹ đến nhường nào, cần mẹ đến mức nào và quan trọng là nó đã tha thứ cho mẹ tất cả.
Chao ôi!!! Tình cảm máu mủ mà, dù con người ta có sai lầm hay xấu xa đến đâu đi nữa thì tình cảm thiêng liêng đó sẽ luôn thứ tha và hàn gắn mọi vết thương, thứ tình cảm đó giúp con người ta trở nên thông suốt và trưởng thành hơn!

About Lê Quí

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét :

Đăng nhận xét