Quên anh !

     Thức giấc, cảm giác làm mèo lười thật thích, xoay xoay lăn từ mép giường bên này rồi sang mép giường bên kia cố gắng chui vào cái chăn ấm áp của mình. Ôi! Thật là thích quá đi. Mưa lạnh như thế này thì còn gì thích bằng. Mò mẫm tìm điện thoại :
"9h Ôi má ơi!!! chết con rồi"
      Có hai tin nhắn. một tin nhắn của Lan - con bạn cùng lớp:
     "Mai gọi t dậy với nhé!"
      Luống cuống gọi cho nó. Một giọng ngái ngủ:
      "Alo"
      "Heo à, xin lỗi mày nhá"
      "Sao á???? mày cướp người yêu tao hử?"
      "9h rồi má, ngủ quên không đi học rồi"
      "Con khùng, hôm nay học buổi chiều mà"
      Cái mặt mình đơ ra, không nhớ gì hết sất
      "Vậy mày kêu tao gọi mày làm gì?"
      "Thì đi ăn sáng rồi uống gì đó"
      "Vậy ngủ tiếp đi. hehe"
      "Tao tỉnh rồi, đi cafe không?"
      "Okey, quán nào vậy?"
      "Trà Sữa"
      "Mày uống cafe hay trà sữa"
      "Trà sữa"
      "Mày chơi xỏ tao hử. tao chúa gét trà sữa???"
      "Mày từng thíc mà. tại cái đứa nào gọi tao dậy sớm đó.nên tao thèm trà sữa"
      "Kêu Nhật của mày mua cho mà uống"
      "Chia tay rồi. Đừng nhắc tới lão. đau đầu >.<"
      "Rồi. 10h quán Trà Sữa nhé "
       Ngày mới của tôi thường như vậy đấy, đi học, viết blog, la cà với Lan khắp mọi góc phố. Vươn vai ngồi dậy, nhìn lại điện thoại, còn một tin nhắn một dãy số vừa lạ vừa quen : 09xxxxx995. Không phải chứ, lâu lắm rồi, đã lâu lắm rồi, mình cũng quên luôn dãy số quen thuộc này. sao hôm nay anh lại nhắn tin cho mình?
       "Anh hận em!"
      Chỉ vọn vẹn như vậy nhưng sao mình đau lòng quá. Anh hận em, sao bây giờ anh nói như vậy, sao lại hận, người nói ra lời chia tay là anh là anh chứ đâu phải em. Nhớ lại ngày đó, anh đưa em đi uống trà sữa, đồ uống mà em thích nhất. Trong quán Trà sữa mưa bến ngoài lạnh lắm nhưng không lạnh bằng những lời anh nói với em. Anh nói chúng ta không hợp, anh đã nhầm lẫn, người anh yêu không phải là em. Và chúng ta chia tay như vậy, em chỉ biết đứng  nhìn bờ vai rộng em đã từng dựa vào. khi em bĩnh tĩnh chạy theo anh thì anh đã đâu mất rồi, mưa thấm ướt em. làm nhòe đi những giọt nước mắt. Em không tin, không tin lý do là như vậy. Anh thương em, anh thương em lắm mà, em gọi cho anh nhưng không được. Sau ngày đó gần một tháng, chính mắt tôi và Lan nhìn thấy anh cùng một cô gái khác tay trong tay âu yếm cơ mà. Sao bây giờ anh lại hận em?
Nhắn cho anh một tin không đầu không cuối:
       "Sao hận?"
       Có một tin nhắn mới: 09xxxx995
       "Anh nhớ em."
       "Sao nhớ?"
       "Anh không quên được em."
       "Nhưng tôi quên anh rồi."

_The end_


About Lê Quí

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét :

Đăng nhận xét